Dân mạng Việt đi về đâu hỡi em?

Dear Yahoo! 360° customer,
To read this in Vietnamese, please use the link at the bottom of the message.
We will be officially closing Yahoo! 360° on July 13, 2009, to focus our efforts on making your new profile on Yahoo! the place where you connect with the people who matter to you most. As a result, you will need to move your 360° information to your new profile before this date. After July 12, 2009, your content on Yahoo! 360° will no longer be accessible. Here are some details to guide you through this transition…
Ngẫu hứng viết vài dòng từ thông báo chính thức của Yahoo! 360° rồi hoá ra cũng chưa thoát được ra khỏi tâm trạng của họ Trịnh “Đi về đâu hỡi em khi trong lòng không chút nắng?” Từ hơn một năm nay 2 triệu người dùng dịch vụ “Nhật ký mạng” của Yahoo! 360° đã hoang mang tự hỏi nhau câu này. Câu trả lời dù mang nhiều khuôn mặt khác nhau như Face Book, Multiply, Yume…vẫn đuợc coi như bỏ ngỏ. Ngày hôm nay định mệnh đã rõ ràng, sự thật đã phũ phàng nhưng không ít người vẫn cứ chơi vơi. Phải đi nhưng về đâu?
Nếu phải chi trong lòng còn chút nắng thì chắc hẳn câu trả lời không phải quá khó. Giả dụ bây giờ Yahoo! 360° tiếp tục tồn tại cho cộng đồng Blogger Việt thì cái luỹ tre làng ấy có ai thiết tha không? Có, câu trả lời viết hoa và gạch chân rõ ràng của lũ “Shop nước hoa” đểu hay quán xá vô hồn hoặc bán các thứ rởm rít, lừa gạt khối kẻ ngây thơ. Có, câu trả lời nhẹ nhàng, đơn giản của cái gọi là “tập thể” người quen hay một hình thức “hợp tác xã” thời mạng mủng: cái gì cũng rập khuôn từ tư duy tới đôi dép. Có, câu trả lời mang tính “con cá sổng là con cá to” của không ít người bấy lâu nay vẫn vô tâm với cái được mệnh danh là cộng đồng ảo của người Việt. Có, câu trả lời của khối kẻ ranh mãnh nhìn ngay ra khả năng thâu tóm Yahoo! 360Plus vào cho riêng mình rồi bán dịch vụ, quảng cáo cho những ai ngây thơ cứ tin vào sức mạnh của con số 2 triệu người dưng.
Tôi nói “KHÔNG” đơn giản vì Y! 360° hay bất cứ một biến thể nào tương tự trên thế giới đuợc sử dụng bởi người Việt trước sau cũng biến thành một cái lồng chim cũ kỹ với đủ loại tư duy, định kiến sáo rỗng, sáo mòn; tự đắc và không có khả năng phát triển. Có nhiều lý do để Blog bùng nổ trên thế giới cũng như ở Việt Nam. Mỗi cá thể đều có nhu cầu tự tồn tại và khẳng định tiếng nói của mình trong cộng đồng. Công cụ thông tin WWW là tiến bộ vượt bậc trong thế kỷ XX nhưng ngôn ngữ lập trình cho một trang web cá nhân còn phức tạp, thêm nữa ngay cả khi đã có web site thì chắc gì người khác đã biết đến mình. Blog là câu trả lời hoàn hảo cho 2 câu hỏi lớn: web cá nhân và mạng cộng đồng. Trước đó một chút phong trào “Forum” khá rầm rộ từ ngoại quốc lan vào Việt Nam và chết yểu ở đây. Bất chấp các dạng blog, diễn đàn trên thế giới vẫn tiếp tục phát triển như một nhu cầu sống cần thiết của xã hội. Tự nhiên sẽ có câu hỏi vì sao?
Không cần mang Xuân Diệu ra để biện mình cho câu trả lời Việt trống không vì Blog khó so được với trạng thái cảm xúc của tình yêu mặc dù từ Blog đã sinh ra khá nhiều tình yêu đẹp (và buồn). Câu trả lời nằm ngay trong nội dung của luỹ tre làng 360° phiên bản Việt. Người ta bỏ diễn đàn chạy sang blog vì nơi đó được coi là “nhà riêng” của mình, thoái mái lộng ngôn và làm đủ mọi thứ mình ưa thích – những điều khó tồn tại trong một diễn đàn nghiêm túc. Người ta trót quên rằng blog có mạng và có những đòi hỏi nhất định của nó như một xã hội thu nhỏ, dù rất ảo. Từ chỗ háo hức với “tài năng” tự khai quật của mình và mấy trăm người bạn mới tha hồ vuốt ven tán tỉnh nhau bằng những comment giống nhau đến lạ; người ta cuối cùng tự chán nhau bởi những cái rất tầm thường của cuộc sống thật. Diễn đàn hay Blog Việt đều vô tích sự như nhau bởi thành viên quan tâm nhiều nhất tới việc tự khen cá nhân mình, khoe khoang hợm hĩnh những thứ chẳng đáng giá và tuyệt đối không có giá trị giao lưu vì đơn giản người ta chẳng có gì để mà trao đổi cả. Tất nhiên không thể đem kết luận này đánh đổ đồng cho 100% dân mạng Việt nhưng đáng tiếc rằng sau chừng 10 năm phát triển mạng người Việt mình tự thể hiện rất rõ khả năng chuyên môn còn yếu và chưa có khả năng cảm thụ văn hoá, nghệ thuật nói chung. Dĩ nhiên chả ai muốn nghe sự thật mất lòng này nhưng nó chính là nguyên nhân của câu trả lời còn khuyết: đi về đâu?
Nếu quả như ta có một chút nắng thì đã chẳng có câu hỏi hay một chút băn khoăn. Nếu giá trị quan trọng nhất của cộng đồng là cùng nhau giao lưu và phát triển thì giao diện của một vài công cụ cần thiết sẽ trở thành thứ yếu. Ta ở đâu chẳng thế, bạn bè ở quán cóc đầu phố hay quán bar 5 sao cắt cổ đều có thể chan hòa giao lưu như chẳng có gì thay đổi. Giá trị của một cộng đồng trước hết nằm trong mỗi cá nhân. Nếu mục đích của cộng đồng là tìm cách lợi dụng lẫn nhau và không có khả năng trao đổi thông tin, tri thức…thì cho dù có đông tới 200 triệu người cũng trống rỗng như cái nhà hoang.
Y!360° đã cho tôi biết thêm những khuôn mặt mới của cộng đồng người Việt, biết thêm những trái tim đen mà nếu chỉ trong đời ta khó có thể làm rơi mặt nạ của họ. Y! 360° cộng đồng Việt ít nhiều cũng có giá trị như một điểm hẹn, một cách cổng mở ra một thế giới lạ lẫm cho những ai quan tâm. Những ngày cuối cùng của Yahoo! 360° tôi bỗng nhiên tìm thấy lại được giá trị của nó như mục đích ban đầu. Có phải chăng đó là tiếng hót của con chim trong bụi mận gai thủa nào?
(c) NguoiThangLong
Blast bát ngát…

Cuối cùng Jerry Yang lại thêm một lần nữa ngậm ngùi vén áo ra đi để lại Yahoo! bơ vơ với cảm giác tiếc nuối như vừa trót xổng mất một…ông chủ bự: Google. Nhà dột từ nóc, giậu đổ bìm leo. Cái gì còn chút giá trị thì bán tống bán tháo kiểu như gán Flickr cho Getty Images. Trong nỗi chua cay của thập loại chúng sinh bấy lâu nay vẫn tận hưởng dịch vụ miễn phí của Yahoo! vẫn le nói niềm hy vọng trở thành nổi tiếng và nổi tiền nếu chẳng may chó ngáp phải ruồi thấy tên mình hiện ra trong danh sách 10 danh thủ được ông chủ mới vinh danh. Tự do, bình đẳng, bác ái là như thế chứ. Nghệ thuật muôn năm, số hóa muôn năm!
Thế còn Yahoo! 360° bán cho ai? Chiềng làng chiềng nước, thượng hạ đông tây, mau mau về đây mà mua “ị-ạ-hụ” (băm sáu ô độ) Khổ nỗi thế giới ngày nay nối mạng toàn cầu, chẳng may có cái gì hay hay thiên hạ lập tức thi nhau sao chép. Nếu như ta không sáng tạo được hơn người thì ta sẽ…to hơn người và trở thành nổi tiếng. Cứ nhìn qua mấy nước đông dân, đang phát triển sẽ rõ ngay chiến sự. Cuộc đời thời số hóa thật ảo, đẹp xấu lẫn lộn. Bao Thanh Thiên nếu có thật trên đời chắc cần được “clone” ra ít nhất 6 tỉ bản hòng phân xử trắng đen mỗi ngày. Cạnh tranh thời khủng hoảng tài chính toàn cầu càng trở nên thảm thiết. Yahoo! 360° biết nói gì khi Face Book tự xưng danh “quốc gia” đông dân thứ 6 trên trái đất với hơn 175 triệu người tiêu dùng qua lại, cò cưa, tán nhảm và mạt sát nhau mỗi ngày. Thế nên Beta mãi vẫn cứ là “bê-ta” (chú thích: bê nuôi bằng cỏ nội địa, không dùng hàng nhập ngoại) để muôn triệu trái tim khỏi tan vỡ nếu ngày mai quảng cáo không đủ còn đủ lời để trả tiền băng thông nữa thì miễn phí sẽ thành miễn chơi ngay lập tức. Ôi chao, biết bao nhiêu công sức, bao nhiêu mồ hôi và nước mắt. Phẫn nộ biết chừng nào với những hạng người không biết tôn trọng tình cảm và thời gian của biết bao nhiêu triệu người dùng miễn phí dịch vụ. Khốn nạn quá, thôi thì cạn tàu ráo máng cũng xong. Ta chả còn cần đến nhau nữa thì khăn gói sang nhà hàng xóm ở miễn phí. Mẹt-Sách (tạm dịch nôm na Face = mặt mẹt, book = sách) vừa to hơn, vừa mốt hơn với lại đông như thế thì chắc chả đời nào ai dám đóng cửa. Số đông như bầy cừu, lẻ loi dăm kẻ lăn tăn: ị-ạ-hụ băm sáu ô độ ngày ấy cũng bao nhiêu triệu người dưng…Chuyện hôm qua như nước trôi dưới chân cầu…
Yahoo! 360° đóng cửa thiệt thòi mỗi…Việt Nam. Ngày ấy chưa xa, thủa oai hùng tin tặc Việt khuấy động một phương trời. Còm-mén tự động hóa hữu hiệu hơn xì-pam. Vui mừng thay công nghệ thông tin Việt sánh vai cùng cường quốc năm châu. Nếu mai anh chết em ô-tô còm mén cho ai? Những “Shop nước hoa” bán hàng đểu công khai lâu năm sẽ làm sao để sống? I-ạ-hụ Việt chưa kịp lớn đã còng queo. Yume 3 năm tuổi thay da đổi thịt: Sushi mới, salade mới, giá mới kèm sake cũng mới. Bữa trưa hạ giá 15%, mỗi tối thứ 3 từ 19h-21h30 đánh chén sushi thả cửa với giá chỉ có 25€! Không tin vào đây xem sẽ rõ: Yume
Yahoo! 360° sống mòn, mười năm tình cũ. Rừng xưa đã khép, lai vãng làm gì? Quả thật như thế, người dứt áo ra đi nhưng còn tiếc nuối quả blast phủ bụi năm xưa. Mẹt-sách lúc nhúc những người, những thịt. Anh hùng Lương Sơn Bạc xưa xuống núi lạc ngay vào đại đô thị Thượng Hải, trúng chưởng cổ phiếu hồn xiêu phách lạc. Người không ra người, ngợm không ra ngợm thành thử nuối tiếc thời hùng cứ một phương: ta thà làm đầu ruồi phương Nam hơn làm đuôi voi phương Bắc! Thời buổi kinh tế thị trường, chả có cái gì không tính toán. Chiến hữu ngồi lại với nhau câu trước câu sau thế nào cũng có kẻ tự xưng hùng rồi ngọt nhạt mời cả đám xung quanh xúm lại vinh danh từng đứa theo vòng. Nghệ thuật kinh doanh là thế, ai cũng khiếm tốn nhận mình là đại gia thời nước loạn. Thế ai …tiểu gia??? Thôi còn chiêu cuối tự bán mình kiếm sống. Bờ-lát vừa nhanh vừa miễn phí toàn cầu. Đủ dạng đại ngôn nhưng tựu chung một kiểu ếch vừa từ trong giếng nước bò lên: “Been there, done that” oai hùng chả kém thời ông gì Cô-Lông-lông mới tìm ra châu Mỹ! (chú thích thêm rằng trước đó khá lâu tướng quân Tàu-ô đã mở đường xuất khẩu sang Mỹ nhưng trót quên để blast: tớ đã đến đây đầu tiên nên đến tận thế kỷ XXI vẫn chưa ai công nhận)
Dăm câu bờ-lát vớ vẩn nhặt được trong tuần: tớ đang đi ở những nơi đẹp nhất thế giới, tớ đang làm việc ở những nơi to nhất thế giới, tớ đang làm quen với những người nổi tiếng nhất thế giới, tớ giỏi nhất thế giới, tớ giàu nhất thế giới…bạn có muốn làm quen và dùng dịch vụ của tớ không?
Ô hô, ngẫm ra mới thấy bờ-lát vừa nhanh vừa rẻ chứ không rách việc như kiểu tiếp thị qua làm từ thiện, vừa mất tiền vừa tốn thời gian.
Bát ngát quá, tớ tạm dừng để đi viết thêm mấy câu blast…
(c) NguoiThangLong
* Ảnh minh họa của David Lachapelle
Paintball match: game over!

World Press Photo of the Year: Anthony Suau, USA, for Time.
US Economy in Crisis: Following eviction, Detective Robert Kole must ensure residents have moved out of their home, Cleveland, Ohio, 26 March
Một hình ảnh hoàn toàn đặc trưng cho phong cách của WPP và nó có phần nào làm liên tưởng tới cách thể hiện của tác giả Tim Hetherington – người đã đoạt giải này năm ngoái với tấm ảnh chụp một người lính Mỹ trên chiến trường Afghanistan (1). Ảnh báo chí là vậy, giá trị và vẻ đẹp của nó nằm trong nội dung muốn chuyển tải chứ không phụ thuộc vào kỹ thuật thể hiện (xem lại ảnh đoạt giải năm 2006 của nhiếp ảnh gia Spencer Platt)(2). Như thế trong lĩnh vực này người bấm máy cần có thêm phẩm chất của một phóng viên bên cạnh những hiểu biết về nghệ thuật nhiếp ảnh. Tuy nhiên nếu anh phóng viên chỉ giỏi phân tích, viết bài mà lại chụp ảnh kém thì cũng không nên nghĩ rằng người ta chụp ảnh rung, khuôn hình quạ…mà còn được giải thì chắc ta đây sẽ “gặt hái” mỗi năm!
Trong thế giới của toàn các “cao thủ” về nhiếp ảnh cộng thêm kinh nghiệm hành nghề lâu năm thì điều quan trọng nhất là sự khác biệt và mới lạ. Chính vì “tiêu chuẩn” này mà tác giả Akintunde Akinleye (Nigeria, Reuters) chỉ đoạt giải “1st prize Spot News Singles” năm 2006 với tấm ảnh “Man rinses soot from his face after gas pipeline explosion, Lagos, Nigeria, 26 December” (3) mà theo NTL đánh giá là đẹp nhất năm đó về kỹ thuật thể hiện cũng như giá trị nội dung.
Xem tấm ảnh đoạt giải năm nay (2008) ta có thể hoàn toàn đồng ý với cách đánh giá của Chủ tịch hội đồng Giám khảo, MaryAnne Golon, “La force de cette image tient à son ambigüité. Elle ressemble à une image de conflit armé, alors qu’il ne s’agit que de l’expulsion d’un foyer surendetté. Dorénavant, la guerre au sens où on l’entend habituellement fait irruption dans la vie des gens dès qu’ils ne peuvent plus faire face à leurs traites d’emprunt.” Nhưng bên cạnh đó lại nảy sinh một câu hỏi khác, hoàn toàn đơn giản và dễ hiểu: ta lấy tiêu chuẩn nào để đánh giá một sự kiện là lớn trên thế giới? Sau hơn 50 năm tồn tại đầy uy tín và danh tiếng WPP phải chăng mới chỉ thể hiện được phần nào cái nhìn phiến diện của xã hội phương Tây về thế giới? Các tác phẩm đoạt giải thể hiện rõ những gì họ quan tâm, có ích cho họ nhiều hơn mang lại một cái nhìn công bằng và thiện chí cho cộng đồng nhân loại. Thế nhưng bên cạnh đó ta cũng cần biết thừa nhận những đóng góp quan trọng của WPP vào trong việc phát triển lĩnh vực ảnh báo chí, nhất là trong thời điểm khủng hoảng nặng nề về truyền thông và thông tin hiện tại.
Trích đoạn trong phóng sự về những người vay tiền mua nhà ở Mỹ không có khả năng chi trả bị trục xuất ra khỏi nhà của họ mà Anthony Suau đã thể hiện rất thành công (bộ ảnh phóng sự này còn đoạt thêm giải nhì trong lĩnh vực “Ảnh đời thường” 2008) có thể gây bất ngờ với những ai không sống trên đất Mỹ. Người ta không thể hình dung và lý giải tại sao tay nhân viên cảnh sát lại lăm lăm súng trong một thái độ cảnh giác cao độ đến như vậy khi anh ta chỉ làm mỗi một việc hành chính “đơn giản”. Có nhiều lý do khác nhau để giải thích như tâm lý tuyệt vọng của người thiếu nợ, mất nhà hay ở Mỹ nhiều người có súng… Cách làm việc của nhân vật trong ảnh hoàn toàn mang tính “thủ tục” nghề nghiệp, nó không mới lạ hay ly kỳ (cứ xem CNN cũng thấy hàng ngày cảnh sát đuổi xe trên xa lộ rồi dí súng vào đầu người phạm luật…) nhưng vào thời điểm đặc biệt nhạy cảm của kinh tế Mỹ cũng như thế giới nói chung thì bức ảnh đen trắng với bố cục rất tự nhiên này là tiếng chuông gọi cứu hộ, là giọt nước tràn ly… Vào những giờ này trên nước Mỹ, đâu đâu ta cũng thấy các cửa hàng đóng cửa vì phá sản, thậm chí cả những siêu thị lớn…, trên phố nhan nhản các biển “For Lease” dán trước các cửa hiệu trống không. Vấn đề quá lớn và chưa có giải pháp hiệu quả tức thời nhưng cuộc sống nơi này vẫn tiếp tục dòng chảy, có phần choệch choạc của nó. Người ta không hoang mang hay tuyệt vọng mà cùng nhau nói về giải pháp cho một lối thoát trong tương lai. Như thế tấm hình của Anthony S. cũng chỉ mới phản ánh được một phần của sự kiện – như báo chí đương thời.
Trong trò chơi trận giả, bắn nhau bằng súng đạn sơn mầu, rất phổ biến ở châu Âu, phía sau cánh cửa là đoạn cuối: game over!
(c) NguoiThangLong
Ảnh minh họa:
(1)
(2)
(3)
Đâu là ranh giới của đạo đức nghề nghiệp

Chỉ vài tấm hình quảng cáo mang tính chất “khiêu khích” của hãng thời trang Ý Relish cũng đủ làm dấy lên một loạt các phản ứng của nhiều tổ chức xã hội trong và ngoài nước Ý. Câu chuyện không mới nhưng luôn mang tính thời sự.
Nếu như ta bỏ qua nội dung mang tính thời trang hay nghệ thuật thị giác (Visual Art) mà chúng thường được sử dụng như những công cụ để chuyển tải một thông điệp nào đó, thì tấm ảnh quảng cáo trên đây cũng chỉ nói tới một trong những khía cạnh rất tầm thường trong đời. Nếu chỉ xét về mặt tiếp thị thì đây là một quảng cáo khá thành công vì nó gây được ấn tượng và phản ứng của công chúng (cho dù tốt hay xấu); xét về tạo hình cũng là một thể hiện tốt mang phong cách điện ảnh rõ nét (cảm hứng của quảng cáo lấy từ phim Thelma & Louise) Thế tạo sao người ta lại phản ứng? Nhà tạo mẫu thời trang và văn phòng quảng cáo đã làm gì vượt qua giới hạn tinh thần của đạo đức nghề nghiệp (Codes of Ethics hay Pro. Ethics) Để có thể đánh giá đúng sự việc, thiết nghĩ ta cần lướt qua một vài hình ảnh trong quá khứ.
Năm 2008 được đánh dấu bằng một sự kiện quan trọng trong giới nghệ thuật: YSL đã vĩnh viễn ra đi một ngày đầu tháng 6. Nếu như đã từ rất lâu người ta thừa nhận tài năng của YSL thực tế này không phải lúc nào cũng đúng cho 40 về trước. Trong bối cảnh nước Pháp năm 1968 của một hình thức “cách mạng văn hóa” trong giới “quý tộc”; hình ảnh quảng cáo cho nước hoa YSL M7 đã không tránh được sự phẫn nộ của xã hội thời bấy giờ:
Năm 1971, YSL không ngần ngại lặp lại “thông điệp” này và đích thân làm mẫu khỏa thân trên bìa tạp chí. Liệu quan niệm và cái nhìn của xã hội phương Tây về “sexism” sau hơn 40 năm Có gì thay đổi? Thời trang là gì nếu không phải để tôn vinh vẻ đẹp con người trước hết? Nhưng đâu là ranh giới giữa gợi cảm và dung tục?
Trong những thái độ “giận dữ” của cái gọi là “lương tâm” hay “phẩm giá” ấy có bao nhiêu phần sự thật? Người ta tức giận vì bị “xúc phạm” hay đơn thuần chỉ vì bị “lột mặt nạ”? Năm 2008 nước Ý cũng đã từng gây xôn xao dư luận với tấm hình phản đối sự bóc lột của nền công nghiệp thời trang để lại hậu quả nguy hiểm cho các cô gái trẻ mà hẳn nhiều người còn nhớ tấm hình của Oliveiro Toscani chụp người mẫu Isabelle Caro:
Nếu xét về độ “chấn động” thì tấm hình này vượt xa những hình ảnh “gợi tình” của Relish. Chắc chắn không phải tất cả các bậc “chân tu” đều có cùng một ý kiến nhưng họ “bắt buộc” phải đồng ý với nhau lên tiếng bảo vệ sức khỏe con người (đừng quên người mẫu cũng là…người!)
Nước Mỹ được biết đến như một chân trời “tự do” nhưng có lẽ ít người biết được rằng xã hội Mỹ rất “nguyên tắc” về chuẩn mực đạo đức (sự kiện anh lính cứu hỏa nháy mắt và chào Tổng thống Obama trong buổi diễu hành bị đình chỉ công tác 6 tháng là ví dụ điển hình mới nhất). Khoảng tháng 5/2007, nước Mỹ đã tỏ thái độ phản ứng quyết liệt với tấm hình quảng cáo rất Mỹ:
Ở đây người xem không cảm thấy vị xúc phạm bởi hình thức đồ họa mà chính bởi thông điệp trần trụi, phá vỡ đi những phạm trù đạo đức khả kính của một cộng đồng nhân loại.
Sáng tạo nói chung không có biên giới và những gì vẫn được coi là “Canon de beauté” của ngày hôm nay sẽ mất hoàn toàn giá trị trong tương lai. Nhưng liệu những người có khả năng đi trước thời đại có được bao nhiêu % may mắn được xã hội đương đại thừa nhận và tán thưởng? Chưa bao giờ nghệ thuật đương đại lại phát triển mạnh mẽ và đều khắp trên toàn thế giới như những năm đầu tiên của thế kỷ XXI. Nhu cầu về sáng tạo của nhân loại đã tiến lên một bậc hay đơn giản chỉ vì các công cụ kỹ thuật đã đơn giản hóa đi nhiều công đoạn trung gian, giúp cho mọi người có thể diễn đạt cái “Tôi” một cách dễ dàng hơn? Quan niệm về vẻ đẹp cũng như các quan hệ xã hội đang thay đổi nhanh đến chóng mặt. Tấm hình quảng cáo chụp tại Brazin của Relish cũng chỉ đơn thuần mang hơi hướng kiểu phim “Closer” hay “Vicky-Cristina-Barcelona” của Woody Allen mà thôi. Có nhiều người thích và không thích.
Nếu
bây giờ NTL thay phông cho tấm ảnh (thời trang Dior) của Quentin Shil dưới đây bằng hình ảnh của đám cháy rừng khung khiếp bên Úc thì liệu nó có còn được “chấp nhận” như một sáng tạo nghệ thuật nữa hay không?
Xin để ngỏ câu trả lời cho tất cả chúng ta.
(c)NguoiThangLong
(Viết trong những giờ Jet lag…)
Interséance

Tôi tìm gì trong khoảng trống giữa hai buổi chiếu phim nơi chiếc sảnh nhỏ với nhiều góc khuất mang hơi hướng tình nhân? Ánh mặt trời buổi chiều đi xiên qua khung cửa sổ để lại trên lớp thảm dầy một mầu vàng cam ngọt ngào và ấm áp. Sự tĩnh lặng tương phản đến bất ngờ với những âm thanh nổi sống động và một vài cảm xúc thoáng qua của bộ phim vừa xem. Hình như có ai đó đi ngang qua phía sau lưng, tò mò liếc mắt cố tìm xem tôi chụp gì với khoảng trống đầy nắng và chiếc iPhone. Từ bao giờ tôi không còn phân biệt giữa ghi hình và tùy bút? Có một lúc tôi quên mất cả tên của bộ phim tiếp theo, để tâm trí mình lạc ra ngoài khung cửa, lẫn vào những mảng sáng đậm nhạt khác nhau cùng tương phản biến đổi không ngừng theo những đám mây.
Đôi tình nhân còn rất trẻ ngồi phía trước đã đứng dậy từ bao giờ, trả lại cho khoảng trống sự tĩnh lặng đến ngạc nhiên. Mà hình như họ cũng chẳng nói gì ngoài việc sột soạt lật vài trang tạp chí. Lớp kính cách âm nhiều lớp hiệu quả đến mức khó chịu khi tôi biết phía bên ngoài kia gió đang chạy lang thang.
Hình như buổi chiếu đã bắt đầu được một lúc. Tôi không thích xem quảng cáo nhưng cần giữ chỗ ngồi. Vài phút sau tiếng vó ngựa và gươm súng xôn xao…
(c) NguoiThangLong
USA PREVIEW 2008 (2)

Défilé du Nouvel An chinois 2009 à Paris

Cả năm chỉ có một lần duy nhất Paris mang nhiều chất Á-đông như thế.
Từ chỗ tò mò, hiếu kỳ…người Paris đang đón nhận sự kiện Tết Tàu & Ta như một điều tự nhiên và không thể thiếu. Trong ảnh đoàn diễu hành đang chuẩn bị rời khỏi sân tòa thị chính Paris để đi một vòng trong khu phố Tàu lịch sử đầu tiên. Tiếng nhạc cụ, tiếng pháo và mùi thơm của thuốc súng đen là những âm thanh ấn tượng nhất bên cạnh các trang phục truyền thống Trung Quốc. Hôm nay thật sự 100% Tàu, ngày mai bên quận 13 may ra sẽ có dăm chục người…Đông Dương tham gia diễu hành.
(c) NguoiThangLong






















leave a comment