Nguoithanglong's Blog

Những lời chúc không bao giờ đến

Posted in Hà Nội by NguoiThangLong on Tháng Ba 6, 2011

Câu chuyện nhỏ và tầm phào đến độ nếu có kể ra thì chắc cũng chả mấy ai lưu tâm. Ngoại trừ chủ nhân – nạn nhân của nội dung câu chuyện. Nói là nhỏ vì nếu đem so với con số thống kê trên toàn thế giới năm 2009 hành khách đi máy bay bị thất lạc tận 25 triệu hành lý! Hay gần đây hơn, mùa Giáng Sinh năm ngoái, tuyết rơi nhiều hơn dự kiện hàng năm đã khiến cho 40-50 nghìn hành lý bị chậm trả tại sân bay CDG của Pháp. Ngay tại xứ sở của Channel & Hermès này chuyện thất lạc thư từ, bưu kiện cũng không phải là hiếm dù đôi khi khoảng cách chỉ vài trăm ki-lô-mét. Chừng 5-7 năm về trước, nhân dịp Giáng Sinh tác giả đã sử dụng dịch vụ bưu điện đặc biệt để gửi quà về Việt Nam ngay từ trong cửa hàng “Galeries Lafayette”. Dịch vụ khách hàng sáng tạo và hoàn hảo đến thế là cùng. Món quà đã không bao giờ tới nơi. Hơn 6 tháng sau bưu điện Pháp “La Poste”, thời ấy vẫn là hành chính quốc gia, nhã nhặn gửi thư xin lỗi vì quá trình điều tra song phương kết hợp với cả bưu điện Việt Nam đã không đem lại kết quả cụ thể. Không coi giá trị vật chất của món quà quá lớn nên tác giả đã không dùng dịch vụ chuyển phát nhanh có bảo hiểm “Chronopost”. Cái mất lớn nhất là tấm lòng – vô giá (trị) thế thôi.

Nói là tầm phào vì ngay cả khi người ta bỏ rất nhiều tiền ra mua vé máy bay (so với cước phí bưu điện) thì 52% số hành lý bị thất lạc vẫn do khi trung chuyển máy bay, thậm chí 16% tổng số hành lý thất lạc còn không rời sân bay với hành khách! Thư gửi về Việt Nam bị thất lạc là chuyện quá bình thường, chẳng có gì đặc biệt để nói đến. Có tiếc họa chăng là tiền mua con tem. Một thời gian dài, thậm chí cho đến tận hôm nay, người ta vẫn giữ thói quen tìm người cầm tay thư từ quan trọng về Việt Nam chứ không gửi qua bưu điện. Công phu và bất tiện. Âu cũng vì một chữ Tín đã mất tin. Thời buổi kinh tế thị trường toàn cầu hóa, cạnh tranh khốc liệt nên đâu đâu người ta cũng tôn vinh khách hàng là Thượng Đế hòng giữ miếng cơm, manh áo. Ngẫm kỹ ra lại hóa…đểu: nếu khách hàng quả là Thượng Đế thì chính thị đã bị thăng thiên, toi như gà mắc dịch H5N1! Nghĩ tới con số 25 triệu hành lý thất lạc mà kinh nhưng đa số hành khách đều nhận được lại hành lý của mình trong vòng 48 tiếng ngoại trừ 850 000 hành lý bị mất hoàn toàn vì nhiều lý do khác biệt. Không giống như La Poste chỉ gửi thư xin lỗi suông, tổng số tiền chi phí cho việc bồi thường hành lý thất lạc trong năm 2009, giảm 23,8% so với năm 2008, đạt tới 2,5 tỉ đô-la! Chuyện của người ta nhưng cũng có cả người mình. Nhưng hàng không khác, bưu điện khác. Sao chỉ toàn nói những chuyện không hay mà quên đi bao nhiêu thành tích nổi bật của xã hội ta hôm nay?

Ví như các công trình giải trí, dịch vụ cao cấp… đang được đầu tư và xây dựng với tổng giá tiền hàng ti tỉ đô-la, giá đất ở Việt Nam đắt nhất thế giới, hoa hậu Việt Nam đẹp nhất hành tinh, ngoài phố Lamborghini Aventador LP 700-4 chạy nhông nhông như công nông đầu bẹt đại phá đường sống trâu, ổ voi năm nào; đấy là chưa nói đến vụ thừa tiền mua máy bay về trồng ngoài sân làm cảnh. Người Việt mình vẫn tiêu tiền không thèm đếm, bịt tai nghe chửi để ăn ngon, sao chép thiên hạ đến tận lỗ chân lông, trí tuệ có thừa hơn cả…Google! Tóm lại cái gì cũng biết và cũng giỏi hơn tất cả.

Âu cũng là lỗi của mình. Lâu nay công nghệ tiên tiến, thông tin liên lạc gì gì cũng phải có chứ “i” (e); thư từ về nhà dùng e-mail, thiếp chúc mừng nhau dùng e-card…vừa nhanh vừa đỡ tốn tiền tem và nhất là khoản canh cánh mong thư về đến nơi đến chốn. Hoài cổ, âu cũng do chữ “hoài cổ” mà nên. Sang mồm, cạy dăm chữ Tây học nói “vintage”; hứng chí ngồi vẽ vời, in ấn dăm chục tấm thiếp chúc mừng năm mới, tiện tay đặt làm tem riêng cho sướng. Hí hửng, chắc mầm phen nay cả nhà sẽ mừng to. Thư bỏ cùng ngày, cùng hòm thư bưu điện. Ở trong nước Pháp hôm sau sẽ nhận được, đi vòng cả châu Âu 2 hôm sẽ tới. Về Việt Nam thường hết độ 2 tuần. Bình thường là vậy. Đầu năm mới, thư tựa như cánh én mang tin tức tốt lành.

Không phải lần đầu tiên bị mất thư gửi về Việt Nam nên hai chữ ngỡ ngàng thậm chí không tồn tại. Mọi khi gửi 1 mất 1 bằng 100%, lần này bị mất hơn một nửa mười mấy lá thư nên vẫn còn mừng chán. Phần trăm thiệt hại chưa đến 50, hoan hô bưu điện Việt Nam đã có nhiều tiến bộ! Ngày cá chép hóa rồng đã không còn xa. Cảm kích vì dịch vụ khách hàng tốt hơn nhiều so với thời kỳ Đông Dương (thư không có người nhận bị trả về người gửi) muốn viết mấy dòng lưu bút, dán hẳn tem 700 Chu Văn An (s), gửi qua bưu điện về Việt Nam. Chúc cho dịch vụ bưu chính phồn vinh, khách hàng hỷ hả, nhân viên giầu to! Thư gửi đi rồi mới giật mình nghĩ dại: sao lại gửi về bưu điện Việt Nam? Ngộ nhỡ thất lạc thì ai biết đến lòng mình???

Buồn cũng chả để làm gì. Cho những lời chúc không bao giờ đến. Mất có mỗi một tấm lòng, chứ có mất xu nào đâu.

Chuyện nhỏ, tầm phào. Người ta là khổng lồ của thế kỷ, chân đất sét thì có làm sao?

(c) NguoiThangLong

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.